ra đời trong một Nhà ở nghèo ở Mạc Huỳnh Nam Sơn , Hoàng Quang Nam Sơn , ông bỏ xứ sang Singapore năm 1928 khi mới 17 tuổi với 8 đô trong túi và một chiếc chiếu trên vai. Thế nhưng vào những năm cuối đời thì ông Kwek Hong Png đã được tạp chí Forbes xếp hạng là người giàu nhất Singapore và cũng là một trong những người giàu nhất thế giới.
Khi mới đến Singapore , ông giúp việc trong một cửa hàng bán nguyên liệu xây dựng với số lương tháng là 5 đô. Mười ba năm sau , dành dụm được chút vốn , ông mở một công ty riêng và mời 3 người em trai từ Xìn Thị Cẩm Viên sang Singapore để hợp tác. Từ buôn bán sắt thép xi măng , ông bước sang lĩnh vực sản xuất , đình trệ sản , tài chính và khách sạn… Người em trai của ông là Kwek Hong Lye được giao trách nhiệm phát triển “mô hình Hong Leong” ở Malaysia để rồi rồi đây nhánh Hong Leong Malaysia lại trở thành một tập đoàn có tầm cỡ ngang ngửa với Hong Leong Singapore.
Cuối thập niên 1980 , ông Kwek bắt đầu nhường dần việc điều hành tập đoàn cho hai người nam tử là Kwek Leng Beng và Kwek Leng Joo , và cả hai đã nối đưa Hong Leong lên một quỹ đạo cao hơn , đặc biệt là việc phát triển mạnh nhánh khách sạn và bành trướng hoạt động ra thịt quốc tế. Đến tháng 2/2014 tổng Chia của cải của tập đoàn Hong Leong Singapore đã vượt quá 30 tỷ đô Sing , với hơn 40 nghìn nhân viên hoạt động tại 19 nhà nước trên thế giới.
Là một nhà băng gia quốc tế , tôi được Bank of Montreal chuyển đi làm việc tại nhiều nơi trước khi đến Singapore năm 1981. Sau khi rời nhà băng năm 1986 , tôi được mời làm tổng giám đốc của công ty đình trệ sản City Developments Limited ( CDL ) , con chim đầu đàn của Hong Leong. Hai năm sau thì tôi được chuyển sang giữ chức vụ tổng giám đốc Singapore Finance thuộc cánh tài chính của tập đoàn và song song trở thành một thành viên HĐQT của CDL , bắt đầu Một xâu những chức vụ khác trong các lãnh vực kỹ nghệ , thương mại , đầu tư , khách sạn của Hong Leong suốt 25 năm.
Làm việc với cụ Kwek trong 8 năm trước khi người cha đẻ của Hong Leong qua đời , tôi luôn muốn biết xem mần răng mà một người không hề được đào tạo từ một trường lớp kinh doanh nào và cũng chưa xong trung học , lại có thể xây dựng được một sự nghiệp khổng lồ như thế? Ngày rời đại học với hai mảnh bằng về quản lý , dễ thường cũng như bao nhiêu bạn trẻ ngày nay , tôi đã có cái ảo tưởng là với khả năng “chẻ sợi tóc ra làm tám” , tất thảy mọi bài toán kinh doanh cũng như bao chuyện khác đều có thể phân tách và giải quyết được.
Dưới chân Thầy , tôi mới thấy rằng , quản lý không phải chỉ là một khoa học và còn là một nghệ thuật. Cách quản lý của cụ Kwek , hay nói chung là của Châu Thắng , đôi lúc thấy thật đơn giản chứ đơn giản như phương Tây , nhưng đã mang lại những Cuối cùng to lớn không ngờ. Những cách quản lý ấy có còn vận dụng được trong thời buổi này hay không , tôi mong sẽ có dịp mang ra thương nghị trong những bài viết sắp tới. Tuy nhiên , có một điều nổi bật nhất là cách dùng người. Cụ Kwek chỉ quan tâm đến những người làm được việc và có chắc chắn hay không , chứ tịnh không hề coi trọng đến văn bằng. Dưới trướng của cụ không hề thấy bóng một vị tiến sĩ nào cả vì cụ tuy rằng đa số họ là những lý thuyết gia.
Giữa thập niên 1980 , khi Singapore đang trải qua một cơn bão kinh tế ác liệt thì thịt tràn đầy các đình trệ sản được tung ra bán để trả nợ nhà băng. Trong số những đề án mà tôi đã duyệt qua thì có khách sạn Orchard với 350 phòng , tọa lạc tại một vịt bầu rất tốt ở trung tâm đô thị. Mặc dầu giá chào bán rất rẻ nhưng trước viễn cảnh kinh tế tăm tối thì tôi yêu cầu không nên đầu tư. Thế nhưng mặc những lời can ngăn từ mọi phía , cụ Kwek Hong Png quyết định đổ tiền ra mua lại khách sạn này và không những thế lại chi thêm 12 triệu đô để mua 3 vi la ở bên cạnh. Mọi cơn bão rồi cũng đi qua , khi tình hình kinh tế đã yên ổn vài năm sau thời gian ấy thì cụ bèn cho phá ba ngôi vi la cũ ấy để xây thêm 350 phòng , biến Orchard Hotel thành một khách sạn 700 phòng. Hiện nay khách sạn này là ngôi sao sáng chói nhất trong toàn bộ 110 khách sạn thuộc nhánh Millenium & Copthorne Hotels của CDL.
Một đài kỷ niệm nữa với cụ Kwek là lúc CDL xây tòa nhà Republic Plaza. Tôi còn nhớ ngày bước vào văn phòng cụ Kwek , cầm trên tay bản phân tích dự án xây dựng tòa nhà 64 tầng cao nhất Singapore này , tôi cất lời: “Thưa cụ , tôi đã phân tích kỹ phương cách tài trợ và bây chừ chỉ còn khoảng… 20 câu hỏi muốn xin quan điểm cụ để khai triển dự án này”. Cụ Kwek liếc mắt nhìn bảng in điện toán dầy đặc các consortium rồi lẳng lặng đưa ba ngón của bàn tay ra trước mặt tôi và chậm rãi nói - bằng một giọng tiếng Anh đặc sệt Phúc Kiến: “Mr. Hân à! Tôi muốn anh nhớ cho tôi 3 điều: Thứ nhất là phải giữ giá xây dựng không được quá xxx đô mỗi mét vuông. Thứ hai là anh không trả quá 20 triệu đô để nới rộng mảnh đất ra con đường bên cạnh , và thứ ba…”. Thế rồi ông xua tay ra hiệu cuộc họp đã chấm dứt!
Chỉ trừ khi có người phụ tá bên cạnh để thông dịch , các cuộc họp với cụ thường không kéo dài vì tôi không nói được tiếng Hoa còn cụ thì nói tiếng Anh không sõi lắm. Bước ra khỏi phòng họp , tôi cảm thấy điên tiết. Nhớ lại ngày còn là chuyên viên cao cấp phân tích những dự án tài chính quốc tế đồ sộ của Bank of Montreal ở Toronto như xây đường ống dẫn hơi đốt dầu xuyên Canada , khoan mỏ dầu khí dưới hải phận Kavalas , xây nhà máy hạt nhân , mua nhà máy lọc dầu… tôi phải viết những bài phân tích dầy cộm , bàn bạc kỹ lưỡng và tranh cãi dai dẳng , thế nhưng bây chừ với dự án mấy trăm triệu đô này mà tất cả chỉ cần… 3 ngón của bàn tay thôi sao?
Mãi sau này khi đã “dầy dặn chiến trường” ở châu Á hơn thì tôi mới hiểu một cách sâu sắc được cách nghĩ suy của cụ. Được đào tạo từ những trường lớp quản lý kinh dinh và làm việc ở phương Tây , tôi chỉ biết nhìn các vấn đề một cách rất máy móc. Các thời hạn điện toán siêu nhanh hiện nay lại rất dễ khiến con người cảm thấy “tự tin” hơn để đi đến… những quyết định nông cạn! Chỉ là một người chưa học xong trung học nhưng mấy chục năm “xông pha thương trường” dày dặn kinh nghiệm đã giúp cụ Kwek có một cái nhìn sâu rộng và một trực quan kinh dinh vô cùng bén nhạy.
Cụ không hề bận tâm đến những điểm không quan yếu mà nhìn thấy cái “lý” của sự việc , không khác nào một cao thủ võ lâm biết nhắm vào các yếu huyệt của đối phương để tấn công. Không những chỉ cần chủ tịch đến ba “yếu huyệt” của một dự án , cụ Kwek còn nhìn rất xa và biết lúc nào cần “ra tay” như trong dự án khách sạn Orchard.
Cửa sổ dịp thường chỉ hé mở trong một giây lát rất ngắn mà nếu không biết nắm bắt thì dịp sẽ vụt bay không bao giờ trở lại! Thế nào cũng sẽ có lắm người phê bình rằng hai điều trên đây thì chẳng có gì mới lạ , vì vấn đề muôn đời vẫn là tiền lấy từ đâu để đầu tư? Thôi thì chúng ta sẽ bàn đến chuyện này trong một dịp khác vậy.
Ngày cụ mất , báo chí Singapore tràn ngập các mẫu báo tang. Đám tang cụ Kwek lớn như một quốc táng nhưng nơi yên nghỉ sau cuối của cụ chỉ là một nghĩa địa rất khiêm nhượng. Ngôi mộ không lăng tẩm cầu kỳ mà chỉ thông thường như mộ của Quần chúng dân Sing khác.
Đúng hai mươi năm đã trôi qua , bữa nay tôi xin thắp một nén hương để hoài tưởng đến một Người Thầy.